Bao gồm:
Tiêm chủng, quan hệ dục tình an toàn, vệ sinh thực phẩm, rửa tay, nước sạch và Sử dụng thận trọng các thuốc kháng sinh...
Tiêm phòng
Tiêm chủng định kỳ là nền móng cho các hệ thống y tế phát triển. Vắc-xin có thể bảo vệ chống lại hơn 25 bệnh lây truyền, bao gồm sởi, uốn ván, viêm màng não và thương hàn, và mọi bệnh được ngăn ngừa bằng cách tiêm vắc-xin là một loại thuốc chống vi trùng.
Quan hệ dục tình an toàn
Hơn 1 triệu ca nhiễm trùng truyền nhiễm qua đường dục tình (STIs) được mắc phải mỗi ngày trên toàn thế giới. dùng bao cao su là một trong những phương pháp bảo vệ chống lại STI hiệu quả nhất, bao gồm cả HIV và lậu, cả hai đều cho thấy mức độ kháng thuốc đáng báo động trên toàn cầu.
Vệ sinh thực phẩm
Thực phẩm có thể bị ô nhiễm tại bất kỳ thời điểm nào trong quá trình giết hoặc thu hoạch, chế biến, lưu trữ, phân phối, tải và chuẩn bị. Vệ sinh thực phẩm không đầy đủ có thể dẫn đến các bệnh có thể gây tử vong. Cải thiện giáo dục trong việc xử lý thực phẩm an toàn là một biện pháp quan trọng trong việc ngăn ngừa các bệnh này cũng như trong việc ngăn chặn sự lây lan của kháng kháng sinh.
Rửa tay
Rửa tay là một trong những cách hiệu quả nhất để giảm sự lây lan của các sinh vật kháng kháng sinh. Điều này đặc biệt đúng trong các cơ sở coi ngó sức khỏe, nơi bệnh nhân dễ bị thương tổn và bị bệnh dễ bị nhiễm trùng kháng thuốc. Mỗi nhiễm trùng được ngăn chặn phê chuẩn rửa tay là một loại thuốc phòng tránh và nguy cơ kháng thuốc giảm.
Nước sạch / Vệ sinh
Vệ sinh là một thành phần cơ bản của coi ngó sức khỏe tốt. dù rằng vậy, mức độ vệ sinh toàn cầu không nhất quán. Vệ sinh kém có liên can đến việc truyền các bệnh như dịch tả, tiêu chảy, kiết lỵ và viêm gan A và nó có nguy cơ gây hiểm nguy cho sự an toàn chung của bệnh nhân. Nó cũng có thể làm trầm trọng thêm sự lây lan của các bệnh nhiễm trùng kháng kháng sinh
Thiếu nước sạch sẽ làm cho vấn đề vệ sinh thêm trầm trọng. Việc đại tiện không có nước xả, xả nước thải chưa được xử lý và rò rỉ từ hệ thống vệ sinh tại chỗ tại các cơ sở săn sóc sức khỏe đều có thể dẫn đến việc giải phóng kháng sinh, mầm bệnh kháng thuốc và gen kháng thuốc vào các hồ chứa môi trường, do đó làm tăng mức độ kháng thuốc.
Dư lượng từ sản xuất thuốc chống vi trùng cũng phải được xử lý cẩn thận để giảm thiểu rủi ro gây ô nhiễm môi trường và giải phóng chừng độ nguy hiểm của thuốc chống vi trùng vào hệ sinh thái.
Sử dụng thuốc một cách thận trọng
mặc dầu AMR là một phần thiên nhiên của quá trình tiến hóa, nhưng việc lạm dụng thuốc chống vi trùng ở người và động vật, thường không có sự giám sát chuyên nghiệp, đang đẩy nhanh quá trình này.
Lạm dụng bao gồm những người dùng thuốc kháng sinh điều trị nhiễm virut như cảm lạnh và cúm và động vật khỏe mạnh được tiêm thuốc chống vi trùng để xúc tiến tăng trưởng hoặc ngăn ngừa bệnh tật.
Giờ là 12h15 sáng, tôi cảm giác như bản thân đã không ngủ được nhiều ngày nay. Tôi đã sẵn sàng nói ra hết mọi chuyện.
Đây là bí ẩn lớn nhất đời được tôi giữ kín trong 2 năm. Tôi hổ hang và nói đúng hơn là cảm thấy kinh tởm với chuyện đã xảy ra. Tôi không có bất cứ lỗi lầm gì trong chuyện này, nhiều người cứ khuyên tôi nên làm thế này, thế kia nhưng tôi tin mình đã đối mặt với biến cố một cách tốt nhất có thể. Và sau đây là một mặt tối của những vụ tiến công dục tình mà bạn chưa được biết.
Tôi lớn lên trong vòng tay của bố mẹ trong khi xung quanh tôi là những người bạn có gia đình không ấm cúng. Và tôi tự tín tôi sẽ không bao giờ phải rơi vào hoàn cảnh như họ. Nhưng thực tiễn tức khắc chứng minh tôi đã sai vào năm lớp 6, cha mẹ tôi ly hôn. Sự kiện ấy khiến tôi bị thương tổn trong suốt 1 thời kì dài đến nỗi bản thân tôi còn không biết mình bị trầm cảm nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Thế rồi bố bỏ lại 3 mẹ con tôi ở Texas (Mỹ) rồi một mình trở về quê hương El Salvador. Trước đó, cả nhà tôi đã dự định xây dựng một tổ ấm hạnh phúc ở Mỹ.
Mẹ hận bố nhưng không bao giờ nói xấu ông trước mặt tôi vì bà biết tôi yêu ông ấy đến nhường nào. Rất nhiều. Khi trở về Mỹ, ông ấy đã mua một ngôi nhà ở một thị thành khác ngay cạnh chúng tôi. Tôi thật sự rất vui khi biết tin ấy. Một thời gian sau đó, tôi thẳng ghé thăm bố vào mỗi rút cuộc và dành cả ngày ở chơi với ông.
Đến năm lớp 8, tôi tự hỏi tại sao mình không ngủ lại nhà bố. Mẹ tức thời bác bỏ ý nghĩ ấy khiến tôi không hiểu. Ông ấy là bố mình, vì sao lại không được cơ chứ? Lúc đó, máu nổi loạn tuổi teen trong tôi trỗi dậy, thôi thúc tôi cãi lời mẹ và dọn hẳn đến sống cùng bố. rốt cục, mẹ cũng phải xuống nước và cho phép tôi ở với bố cả 2 ngày rốt cục với điều kiện tôi phải trở về sống cùng bà. Tôi đồng ý. Sau này tôi mới nhận ra, lời mẹ nói luôn đúng.
Cuộc sống của tôi vốn rất thường ngày. Bố thường làm nhiều điều cho tôi như những ông bố khác nên làm. Ông mua cho tôi chiếc ô tô đầu đời và luôn động viên, cổ vũ tôi vượt qua bệnh tật. Chính thành thử nên việc bố mẹ chia tay đối với tôi khi đó cũng không quá buồn bã, tôi hạnh phúc vì họ vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Một ngày nọ, tôi được phụ thân gọi đến và yêu cầu đi đến phòng tham mưu. Khi đó, tôi chỉ nghĩ chuyện này là do vài tuần qua, tôi thẳng băng đến trường muộn. Tôi bước vào phòng tham mưu trong một buổi sáng mùa thu và nhìn thấy một người nữ giới đã đợi sẵn ở đó. Người đó liếc nhìn tôi ngay khi tôi bước vào phòng và hỏi liệu tôi có phải là Krissia. Tôi gật đầu và đấu được bảo đi theo một người đàn bà khác lớn tuổi hơn vào phòng họp. Tôi của năm 16 tuổi không giống như bây giờ, tôi chỉ lẳng lặng làm theo lời chỉ thị mặc dù bên trong thì đầy sự bối rối và lo lắng. Tôi nghĩ chắc hẳn học sinh nào trong cảnh huống này cũng cảm thấy như vậy.
Vào đến phòng họp, chúng tôi ngồi xuống và người phụ nữ kia tự giới thiệu bản thân. Tôi không nhớ tên và cả khuân mặt của cô ấy, tôi chỉ nhớ mình nghe được câu nói: “Tôi công tác ở Dịch vụ bảo vệ trẻ em".
“
Ồ, vậy đây là việc mà cô thường làm ư?”
, tôi hỏi. Và cô ấy giải đáp rằng họ nhận được một báo cáo.
Ý nghĩ trước hết bật lên trong đầu tôi là, mẹ có lẽ đã làm chuyện “điên rồ" khi báo cáo một điều gì đó không có thật đến Dịch vụ bảo vệ trẻ thơ. Lúc đó, tôi hết sức tức giận và tức thì nhắn tin cho mẹ nhưng bà khẳng định mình chưa từng nói gì với ai và bảo tôi về nhà sẽ trò chuyện rõ hơn.
Sau đó, tôi nhắn cho bố. Ông nói sẽ mang cơm trưa đến cho tôi và chuyện trò. Ông ấy ra vẻ rằng mọi chuyện vẫn ổn và buổi phỏng vấn kia chỉ là thủ tục. Tôi đã tin lời bố.
Mọi chuyện sau đó xảy ra khá nhanh khiến tôi không còn định nghĩa được thời kì. Đó là tháng 12 và tôi được 16 tuổi. Một ngày nọ, tôi nhận được cuộc điện thoại từ bố. Ông bảo tôi từ nay không được đến thăm ông nữa. Tôi tức khắc bỏ dở công việc đang làm và phóng thẳng đến nhà bố, vậy mở cửa nhưng ông đã đổi ổ khóa. Tôi gõ cửa liên tiếp nhưng không nhận được hồi âm. Đêm hôm đó, đầu óc tôi trống và mọi thứ cứ rối tung lên. Tôi thật sự chẳng biết gì cả.
Tôi cứ sống trong sự bối rối suốt một tháng trời. Tôi nghĩ có lẽ mình đã làm gì sai và có thể bố không còn thương tôi nữa. có lẽ ông ấy cho rằng tôi là một gánh nặng. Tôi cảm thấy bản thân thật nhỏ bé và tự nói với mình rằng tôi là lý do mà bố muốn rời đi. Tôi bỏ việc và trở nên ít nói hơn. Tôi đẩy mọi người ra xa và rồi lại kéo họ lại vày tôi dễ bị tổn thương.
Tôi không bao giờ quên được sinh nhật lần thứ 17 của mình. Đó là dịp sinh nhật tệ lậu nhất đời tôi. Buổi sáng đến trường, tôi phải vờ vĩnh vui vẻ vì được thêm tuổi mới. Tôi buộc mình phải cười và cảm ơn các bạn đã gửi lời chúc hạ trong khi sâu thẳm bên trong, tôi chỉ muốn òa khóc thật to. Cả ngày hôm đó thật tệ nhưng kinh khủng hơn là về đêm.
Tôi khá trông đợi vào bữa tối hôm sinh nhật được ăn cùng mẹ. Khi đó, mẹ làm nhân viên bảo trì tại một ngôi trường quận và bộc trực phải làm ca đêm. Chúng tôi ăn tối bên ngoài và nói về bố. Mẹ rút cuộc cũng chịu nói với tôi về bố và những gì xảy ra với ông ấy trong thời gian qua.
Bố tôi có một cô con gái khác, cũng trạc tuổi tôi. Ông gửi người đó đến sống ở San Francisco rồi hủy hoại đời cô ấy. Tôi không muốn nghe chi tiết câu chuyện, quờ quạng những gì tôi biết là: Bố tôi tiến công tình dục chính con gái ruột của mình. Đứa trẻ được sinh ra nhờ vào mối tình vụng trộm giữa ông và 1 người nữ giới khác khi đang thành thân với mẹ.
Bố gửi thiệp chúc mừng đều đặn vào mỗi dịp sinh nhật và tôi vẫn giữ chúng đến giờ. Tôi nghe nói ông vừa được tha bổng gần đây. Ngày nọ, tôi dừng đèn đỏ và nhìn sang chiếc xe đậu bên cạnh. Tôi thấy bố và tức tốc bật xi nhan rẽ phải dù đó không phải là đường tôi cần đi. Đêm đó tôi khóc rất nhiều. đôi khi, khi nhìn thấy những em bé gái đi cùng bố, tôi thật sự muốn gọi cho bố mình và nói rằng tôi rất nhớ ông. Tôi cần có một người bố trong đời nhưng tôi biết mình đang làm điều đúng đắn.
Tôi chỉ kể chuyện này cho những người bạn thân thiết nhất của mình nghe. vì sao ư? Vì tôi sợ bị người khác đánh giá. Tôi không muốn dính líu đến những người gây ra nỗi khổ đau cho các nạn nhân bị tiến công dục tình. Điều đó khiến tôi muốn đổi cả họ của mình và tôi nghĩ một ngày nào đó tôi sẽ làm. Nỗi ám ảnh về mặt xúc cảm tôi tôi chẳng thể so sánh với nỗi đau của nạn nhân nhưng tôi nghĩ đây là trải nghiệm trong các vụ tiến công tình dục mà mọi người thường ít nghĩ đến. Chúng là một chuỗi những cảm xúc khổ đau và rất khó để khích với ai đó. Đã nhiều năm trôi qua và tôi không muốn giữ mãi câu chuyện này và cảm xúc thụ động trong lòng. phải vậy, tôi sẽ mãi mãi không thể tìm được sự bình yên.
Trong tôi còn có sự lên án nội tâm đối với nạn nhân của bố tôi. Điều này khiến tôi ghét bản thân mình hơn bao giờ hết. Mối quan hệ của 2 bố con tôi khôn cùng tốt đẹp suốt 16 năm qua và mọi thứ hoàn toàn biến mất khi cô ấy xuất hiện. Tôi ghét suy nghĩ đó của bản thân mình mỗi khi cảm thấy tuyệt vọng. Tôi biết cô ấy không có lỗi. Hoàn toàn không. Tôi đổ lỗi cho cô ấy bởi khi tôi trở nên buồn bã vì không thể phủ nhận sự thật rằng tôi yêu bố. Thật bất công khi những gì ông ấy làm đôi khi khiến tôi trở thành một con quái vật.
Tôi xin lỗi giả dụ câu chuyện này làm buồn lòng ai đó. Tôi muốn san sớt câu chuyện của mình một cách trần truồng và chân thật nhất. Tôi cảm thấy ổn với việc chia sẻ cảm xúc bởi giờ đây tôi đã có thể bỏ lại mọi chuyện phía sau. Tôi hy vọng bản thân có thể tiến lên và không bị những xúc cảm tiêu cực lấn chiếm. Tôi chỉ muốn sống một cuộc thế thông thường mà thôi.