Các vụ trẫm mình gần đây của các ngôi sao Kpop đang tạo nên những mối lo ngại trên toàn cầu, và thậm chí trong cả giới chính trị. Giới trẻ Hàn Quốc luôn nằm trong xếp hạng những người kém hạnh phúc nhất theo Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế. Có một lý giải cho vấn đề này: đó là áp lực từ mọi bình diện để thành công trong một xã hội siêu cạnh tranh.
Không có gì kinh ngạc khi ngành công nghiệp K-pop đã trở thành bộ mặt của sức mạnh mềm văn hóa Hàn Quốc - và trở nên một hệ thống kinh tế thu nhỏ. Cái chết gần đây của ca sĩ nhóm nhạc nữ Goo Hara, 28 tuổi, đã nối tiếp vụ trẫm mình vào tháng 10 của nữ ca sĩ Sulli, 25 tuổi. Cái chết trong tháng này của nam diễn viên Cha In-ha, 27 tuổi đã không chỉ làm gia tăng các cuộc tranh biện về sức ép xã hội khủng khiếp đối với các nghệ sĩ, mà còn đối với những người trẻ Hàn Quốc nữa.
Điều này đã làm gia tăng các cuộc tranh biện về sự lo âu đối với kinh tế khi Hàn Quốc mất đi vị thế của mình trong một lĩnh vực siêu cạnh tranh. Khi nhiều người trẻ Hàn Quốc xôn xang về "địa ngục Joseon" (một thuật ngữ châm biếm dùng để chỉ trích nhà nước, nền kinh tế và từng lớp Hàn Quốc), họ tin rằng điều đó đúng với cuộc sống hiện thời của họ, rằng Seoul hình như quá hội tụ vào quá vãng để tạo ra một mai sau tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn.
chả hạn, khoản đầu tư đồ sộ của ông Moon nhằm đạt được hòa bình với Triều Tiên, dường như mô tả sự lạc hậu hơn là tiến bộ. Nó đã khiến ông xao nhãng khỏi cầm điều chỉnh lại một nền kinh tế không còn tính cạnh tranh. Chắc chắn, động cơ xuất khẩu của Hàn Quốc đã bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến thương nghiệp toàn cầu. Nhưng thay vì tạo ra những vắt có hiệu quả nhằm tăng mức lương tối thiểu, Moon đã đạt được rất ít cam kết của mình trong việc thúc đẩy tăng trưởng và lan truyền lợi. của nó.
Seoul cũng phải đối mặt với ích lợi giảm dần trong những cố cộng tác với một Nhà Trắng đầy hỗn loạn của Tổng thống Donald Trump.
Tin tốt là vẫn còn thời kì để ông Moon xoay chuyển mọi thứ trong nửa sau của nhiệm kỳ Tổng thống 5 năm của mình. Và để mang lại nhiều hy vọng vào mai sau hơn cho người trẻ Hàn Quốc. Tuy nhiên, thời gian và thời cơ cho việc đổi thay không còn nhiều như ông mong muốn. Nếu ông muốn xoay chuyển mọi thứ, ông sẽ cần phải thực sự đẩy nhanh tiến độ trong năm tới..
Dưới đây là bốn cách Tổng thống Moon có thể lấy lại động lực cách tân
Một: cam kết cho sự tăng trưởng từng bước một
Tổng thống Moon trúng cử vào tháng 5 năm 2017 với nhiệm vụ làm cho nền kinh tế lớn thứ tư châu Á phục vụ quờ người Hàn Quốc. Ông cùng ban lãnh đạo đã đạt được một đôi chiến thắng trong 944 ngày qua nhằm tăng mức lương hoặc tăng khả năng cạnh tranh.
Thật không may, ông Moon chủ yếu dựa vào các gói kích thích lỗi thời và nới lỏng chính sách tiền tệ. Hàn Quốc cần huỷ bỏ một số quy định. Trong khi chính phủ nhận được tín dụng để tăng trợ cấp và ưu đãi thuế cho các doanh nghiệp nhỏ, cấu trúc của nền kinh tế vẫn tạo lợi thế cho các nhà xuất khẩu đồ sộ đứng đầu.
Hai: tiếp quản các chaebols một lần và mãi mãi
Các di sản của một số ít các tập đoàn thuộc sở hữu gia đình, hoặc các chaebol, với những mối quan hệ chính trị phức tạp đang ngày một chi phối mạnh mẽ mọi khía cạnh của đời sống kinh tế khi năm 2020 đến gần.
Trước ông Moon, Tổng thống Park Geun-hye đã hứa sẽ dân chủ hóa sự tăng trưởng bằng cách nhắm vào chế độ thuế tại các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Tuy vậy điều này không mang lại kết quả. Vào thời điểm năm 2007 khi bà bị buộc tội hối lộ và ảnh hưởng đến việc bán hàng rong, các chaebol chiếm ưu thế hơn bao giờ hết.
Điều này tạo ra một hệ thống kinh tế từng lớp siêu găng tay, theo đó nhiều người trẻ cảm thấy họ buộc phải có một công việc tại Samsung, Huyndai, LG và Daewoo, hoặc sẽ bị gạt bỏ ra khỏi con đường sự nghiệp. Điều quan trọng ở đây là cung cấp cho người trẻ Hàn Quốc những tuyển lựa mới mang tính thay thế.
Cách nhanh nhất để nâng mức GDP một cách đồng đều là tạo ra nhiều nguồn lực hơn ngay từ đầu. bởi vậy, hiệu chỉnh lại động cơ tăng trưởng từ xuất khẩu sang dịch vụ là một giải pháp. Và san bằng sân chơi để tạo ra nhiều hơn những công ty "kỳ lân" về công nghệ và nhiều công ty khởi nghiệp có khả năng đổi thay cuộc chơi.
Ba: đặt ra nhiều yêu cầu hơn đối với những tập đoàn Hàn Quốc
Một lý do khiến Moon và những người tiền nhiệm của ông chán ghét việc tước đi quyền lực khỏi các chaebols chính là bởi nỗi sợ sẽ làm mất đi tính ổn định của một mô hình đã đặt nó vào mấu chốt. Việc loại bỏ các xúc tu đậy một cách cố hữu hầu như mọi ngành công nghiệp Hàn Quốc phải được thực hành một cách khéo và có phương pháp.
Tuy nhiên, trong thời gian đó, chính phủ của ông Moon vẫn nên nhượng bộ các công ty lớn nhất của Hàn Quốc để mang lại ích cho các hộ gia đình. Chính phủ có thể xử phạt các công ty trữ hàng trăm tỷ USD tiền mặt cho việc lương thưởng, đầu tư vào các công ty khởi nghiệp hoặc tiếp cận vào các ngành công nghiệp mới đầy triển vọng.
Bốn: trao quyền cho những người đàn bà Hàn Quốc
vơ các nghiên cứu có sẵn, từ của World Bank cho đến Goldman Sachs, đều nhận thấy rằng các quốc gia và công ty tận dụng tốt nhất lực lượng lao động nữ đều cho thấy sự năng suất, sáng tạo và thịnh vượng vượt trội.
Tuy nhiên, Hàn Quốc đang tự đánh mất lợi thế đó. ngày nay, Diễn đàn Kinh tế Thế giới xếp hạng Hàn Quốc đứng thứ 115 trong số 144 quốc gia về bình đẳng giới, so với thứ bực 108 năm 2008. Năm 2018, Hàn Quốc đứng thứ 30 trong số 36 thành viên OECD về việc làm cho đàn bà. Đó là một nghịch lý, xem xét Hàn Quốc đứng đầu bảng xếp hạng giáo dục đại học cho đàn bà từ 25 đến 34. Tuy nhiên, thành tích này không thích hợp với chế độ phụ hệ.
Ông Moon nên ủng hộ các tập đoàn tại Hàn Quốc tuyển dụng nhiều đàn bà hơn vào các vị trí quản lý và xem xét các hạn ngạch chính thức. song song ông cũng nên gia tăng chũm nhằm tăng sự tham gia của đàn bà vào chính trị. Liên minh Nghị viện Seoul xếp thứ 120 dựa trên tỷ lệ phụ nữ trong quốc hội, xếp sau Mông Cổ, Thổ Nhĩ Kỳ và Indonesia. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên về phút giây K-pop phải đối mặt với những cáo buộc về về tình trạng phá quấy dục tình nữ giới trong ngành công nghiệp giải trí .
Có vô kể điều khác mà ông Moon có thể làm từ nay đến năm 2022. Một điều hiển nhiên là cỡ các đối tác kinh tế đáng tin hơn nước Mỹ của ông Trump, tốt nhất là những nhà nước lân cận. Trong khi "sửa chữa" hàng rào với Trung Quốc và Nhật Bản, ông Moon có thể coi xét ký giao kèo với nhóm thương mại Đối tác xuyên thanh bình Dương gồm 11 nhà nước.
Ông Moon cũng có thể coi xét việc mở rộng mô hình "khu vực doanh nghiệp đặc biệt" của thành phố mà có sự can thiệp trước của chính phủ. Với việc hạn chế tình trạng quan liêu và đánh thuế thấp hơn cho các công ty khởi nghiệp nhằm phá vỡ thế độc quyền của các tập đoàn lớn., ông Moon có thể nâng tầm nền kinh tế của cả nhà nước. Và Đồng thời nâng cao ý thức của giới trẻ - những người đang bị ám ảnh bởi những vấn nạn trong xã hội Hàn Quốc.
Tham khảo Forbes
0 nhận xét:
Đăng nhận xét