Bao diễn dịch về những điều bất trắc ập đến trong cái đầu vẫn chưa tỉnh ngủ của tôi khi tôi nhấc ống nghe lên: “A lô!”.
Tim tôi đập thình thịch, nắm tay cầm ống nghe của tôi như căng ra, tôi đưa mắt nhìn chồng mình, cũng vừa mở mắt.
- Mẹ phải không?
Tôi gần như thường nghe được tiếng thì thào bên kia đầu dây. Nhưng đầu óc tôi tức thời nghĩ ngay đến con gái mình. Khi âm thanh vô vọng nức nở của người con gái trẻ bên kia ống nghe trở thành rõ hơn, tôi chụp lấy tay chồng mình và bóp chặt.
- Mẹ, con biết là khuya lắm rồi. Nhưng đừng... con xin mẹ đừng nói gì hết. Mẹ cứ để con nói xong đã. Con biết mẹ sẽ hỏi, vâng, con đang say rượu. Con đã lái xe ra khỏi phần đường chính đến mấy dặm và...
Tôi hít một hơi thật sâu, buông tay chồng mình ra và bóp mạnh vào trán. Tôi vẫn chưa ra khỏi cơn say ngủ. Tôi cố tụ hội ý thức, tìm cách chống lại thể hoảng sợ. Có điều gì lầm lẫn ở đây.
- Và con thấy sợ lắm. Trong đầu con lúc nào cũng nghĩ là mẹ sẽ rất đau lòng nếu nhận được tin rằng con đã chết. Mẹ ơi, con muốn... con muốn về nhà. Con biết con đã sai khi bỏ nhà đi. Con biết mẹ đã lo âu cho con đến nhường nào. đúng ra con phải gọi cho mẹ mấy ngày trước, nhưng con sợ. Con sợ lắm mẹ ơi!
Tiếng khóc nức nở của cơn xúc động mạnh không ngừng tuôn qua ống nghe và rót vào tim tôi. ngay tức thì tôi mường tượng trong đầu khuôn mặt con gái tôi và tâm tưởng tôi chừng như đã tỉnh ngủ hẳn.
- Tôi nghĩ là...
- Đừng. Mẹ đừng giận con. Con xin mẹ! Mẹ cứ để con nói hết đã! Con xin mẹ! - Giọng người con gái vang lên khẩn thiết, vô vọng.
Tôi ngưng nói và cố nghĩ xem phải nói điều gì. Trước khi tôi kịp tiếp chuyện, giọng bên kia đã vang lên:
- Con đã có thai, mẹ ơi! đáng ra con không nên uống rượu say đến thế... nhất là lúc này, nhưng con sợ, mẹ ạ! Con sợ lắm!
Giọng nói ngưng bặt và tôi cắn chặt môi. Tôi biết là mắt mình đã đẫm lệ. Chồng tôi thì thào: “Ai vậy em?”. Tôi lắc đầu. Anh rời khỏi phòng và chỉ mấy giây sau anh quay lại, tai đang áp vào cái điện thoại "mẹ bồng con" ở phòng ngoài.
Cô gái hẳn nghe thấy tiếng lách cách trên đường dây, cô nói tiếp:
- Mẹ vẫn nghe con nói phải không mẹ? Con xin mẹ đừng cúp máy! Con cần mẹ. Con đang đơn chiếc lắm.
Tôi nắm chặt ống nghe và nhìn chồng cầu cứu.
- Không, mẹ vẫn nghe con. Mẹ không cúp máy đâu - Tôi giải đáp.
- Con biết đúng ra con phải kể với mẹ. Nhưng khi mẹ con mình chuyện trò với nhau, mẹ luôn bảo con phải thế này, phải thế kia. Con đã đọc những điều mẹ dạy dỗ trong các quyển sách mẹ mua cho con. thế mà mẹ vẫn cứ nói. Điều con cần là mẹ hãy lắng tai con. Chẳng bao giờ mẹ để cho con nói những gì con suy nghĩ và cảm nhận. Như thể mẹ cho rằng cảm xúc của con chẳng quan yếu chút nào. Vì mẹ cho rằng mẹ là mẹ của con nên mẹ đã biết hết mọi câu giải đáp. Nhưng có những lúc con không cần câu trả lời. Con chỉ muốn ai đó lắng tai con nói thôi.
Tôi chợt thấy cổ họng đắng chát khi liếc mắt nhìn vào quyển cẩm nang "Cách trò chuyện với trẻ mỏ" nằm lăn lóc trên bàn.
- Mẹ đang nghe con đây, con nói đi! - Giọng tôi thì thào.
- Mẹ biết không! - Giọng nói bên kia đầu dây đấu - Con đã đưa xe trở lại phần đường chính sau khi đã tự chủ lại. Con bắt đầu nghĩ đến đứa bé trong bụng con và nghĩ là mình có nghĩa vụ phải coi ngó nó. Rồi con nhìn thấy buồng điện thoại công cộng và nhớ lại những gì mẹ thường giảng cho con về việc say rượu và tài xế. thành ra con gọi taxi. Con muốn về nhà.
- Tốt lắm, con yêu - Tôi nói mà thấy trống ngực đã bớt đập. Chồng tôi đến gần hơn, ngồi xuống bên cạnh và đưa tay nắm lấy bàn tay tôi. Tôi biết như thế là tôi đã làm đúng
- Nhưng mẹ ơi, con nghĩ là con vẫn có thể tài xế về nhà.
- Đừng con! - Tôi chợt gắt lên. Người tôi lại căng ra và tôi bóp chặt bàn tay của chồng - Mẹ xin con đấy! Hãy ráng chờ thêm một tẹo nữa. Con đừng cúp máy khi chưa thấy taxi đến, nghe con.
- Mẹ ơi, con chỉ muốn nhanh chóng về nhà thôi!
- Mẹ biết. Nhưng con hãy cứ làm như mẹ dặn. Hãy ráng chờ taxi đến, nghe con!
Tôi lắng nghe chốc lát lặng im và nỗi sợ trong tôi dâng lên. Khi không nghe thấy tiếng động gì bên kia đầu dây, tôi cắn chặt môi và nhắm mắt lại. Bằng mọi cách tôi phải ngăn không để con bé tài xế về nhà. Chỉ khi nghe vọng lại từ bên kia tiếng hỏi của người tài xế taxi tôi mới cảm thấy yên tâm.
- Taxi đến rồi. Con về nhà đây, mẹ ạ!
Có tiếng treo máy và điện thoại im bặt.
Rời khỏi giường trong lúc nước mắt vẫn còn đọng trên mi, tôi nhẹ bước đến phòng cô con gái 16 tuổi và đứng ở đấy. Đêm giăng đầy sự tịch mịch. Chồng tôi nhẹ bước đến phía sau. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi:
- Em có nghĩ là cô bé lúc nãy biết mình quay lộn số điện thoại không?
Tôi nhìn con gái đang ngủ, khẽ đáp:
- Không, có nhẽ chẳng đâu vào đâu anh ạ.
Tôi lặng người đi vì xúc động. Biết bao lần tôi đã không lắng tai. Vẫn chưa muộn. Tôi chợt nhận ra rằng không có sách vở nào chỉ dẫn mình cách lắng nghe tốt hơn là trái tim của chính mình.
Theo “Tuyển chọn những câu chuyện Hạt giống tâm hồn” – First News
0 nhận xét:
Đăng nhận xét